guò zhāng hù chǔ shì dān yáng gù jū
过张祜处士丹阳故居
yì xī wèi ér zhú wǒ xiōng, céng pāo zhú mǎ bài xiān shēng.
忆昔为儿逐我兄|,曾抛竹马拜先生|。
shū zhāi yǐ huàn dāng shí zhǔ,
书斋已换当时主,
shī bì kōng tí gù yǒu míng.
诗壁空题故友名|。
qǐ shì zhēng quán liú yuàn dí, kě lián dāng lù jǐn gōng qīng.
岂是争权留怨敌|,可怜当路尽公卿。
chái fēi cǎo wū wú rén wèn, yóu xiàng huāng tián zé dì zhēng.
柴扉草屋无人问|,犹向荒田责地征|。