xiǎo chóng shān
小重山
xiè le méi huā hèn bù jīn.
谢了梅花恨不禁|。
xiǎo lóu xiū dú yǐ, mù yún píng.
小楼羞独倚,暮云平|。
xī yáng wēi fàng liǔ shāo míng.
夕阳微放柳梢明|。
dōng fēng lěng, méi xiù cuì hán shēng.
东风冷,眉岫翠寒生|。
wú xiàn yuǎn shān qīng.
无限远山青|。
chóng chóng zhē bù duàn, jiù lí qíng.
重重遮不断,旧离情|。
shāng chūn hái shǎng qù nián xīn, zěn jìn dé, shí jié yòu shāo dēng.
伤春还上去年心‖,怎禁得‖,时节又烧灯。